Thú
Đam Mê Đọc Sách Của Người Dân Hà Nội
Có thể nói khoảng trước năm 1990,
còn được gọi là «Thời Kỳ Bao Cấp»,
dân Hà Nội là những người ham đọc sách nhất thế giới !
Tôi là nhân chứng của chuyện này.
Một buổi sáng mùa Hè năm 1986, vào
dịp ra thăm Hà Nội.
Đang lang thang trên phố Tràng Tiền,
phía đối diện Công Ty Phát Hành Sách để ngắm phố và tìm cốc cà-phê sáng thì thấy
một đám đông, phần nhiều là đàn bà và trẻ con, ăn mặc lôi thôi lếch thếch đang
xếp hàng rồng rắn chờ mua sách.
Đặc biệt là bên cạnh đoàn người
còn có cả xe xích lô, xe ba- gác, và xe «cải
tiến» (xe cút kít tự chế) cũng đang kiên nhẫn đứng chờ.
Vừa định bỏ đi thì một bà trong
hàng chạy ra nắm chặt tay tôi nài nỉ:
«Bác làm ơn giúp cháu mua sách với».
Tôi tìm cớ thoái thác là mình chưa
ăn sáng, thì bà ta quát thằng con đứng bên cạnh:
«Mày chạy ra bưng đồ ăn thức uống vào đây ngay để mời ông».
Một lát sau thằng bé mang theo cốc
nước chè và một nắm xôi dúi vào tay tôi, miễn phí.
Tôi muốn từ chối nhưng dứt ra
không được, một phần vì bà cứ nắm chặt tay tôi, phần nữa vì quý tấm thịnh tình
của bà, dám mời một người không hề quen biết bữa ăn sáng để giúp mua sách!
Chờ tôi ăn xong bà mới dúi vào tay
tôi tấm phiếu mua sách mà bà chạy chọt được từ cả tháng trước.
Hỏi ra mới biết là vào dịp Hè mỗi
năm, Công Ty Phát Hành Sách lại bán tống bán tháo số sách tồn đọng từ năm ngoái
với giá thật rẻ để có chỗ chứa sách mới in.
Đoàn người mua sách có vẻ háo hức
lắm ! Họ kháo nhau «năm nay trúng lớn»
vì tin tức lộ ra từ 'bên trong' cho hay năm nay sách bán ra gồm 3 bộ:
Tư Bản Luận, Lê Nin Toàn Tập và Hồ
Chí Minh Toàn Tập.
Toàn những bộ sách dày, hiếm quý,
mỗi bộ nhiều không thua gì Encyclopedia, in ấn công phu trên giấy trắng bóng lưỡng,
bìa cứng mầu đỏ có chữ kim nhũ tuyệt đẹp.
Thấy toàn là những sách khó đọc mà
không khí mua sách lại phấn khởi như thế nên tôi tò mò hỏi thăm:
«Thế trong đó họ có bán Tiểu Thuyết Tự Lực Văn Đoàn không?»
Thì một bà đứng hàng trước chõ miệng
vào:
«Rõ chán cái ông này cứ hỏi ngây ngô, rách cả việc... Người ta chầu chực
xếp hàng mua giấy gói xôi thì mới phải chầu chực lâu đến thế! Chứ mua ba cái
sách truyện thổ tả in bằng giấy bèo nhèo thì bán cho chó nó ăn à? Giấy đi cầu
thì dùng Báo Nhân Dân, vừa đỡ tốn lại dai, chùi sạch tay hơn nhiều».
Tôi hãi quá đành giữ im lặng. Cũng
may có một số người thấy tội nghiệp nên đứng ra bênh tôi, đám đông chia ra 2
phe cãi nhau ỏm tỏi.
Nghe tiếng ồn ào, cô «mậu dịch viên», là nhân vật quan trọng
nhất của công ty chạy ra hét:
«Các anh chị có im lặng hết không? Mua sách là một hành động văn hóa. Phải
chứng tỏ mình là người có văn hóa thì tôi mới bán !».
Đám đông tức khắc trở nên trật tự,
vì họ biết cô này có thừa uy quyền để bán hoặc không bán cho người mà họ thấy
ngứa mắt, dù có xuất trình đầy đủ sổ hộ khẩu, giấy chứng minh nhân dân và phiếu
mua sách.
Chờ mãi rồi cũng tới lúc chen chân
được vào Công Ty Phát Hành Sách. Và may mắn thay, tôi được phân phối một bộ «Tư Bản Luận».
Trao cho người nhờ vả xong, bà ta
cứ cám ơn mãi vì đây là bộ sách dày nhất và quý nhất.
Ngay sau khi sách được chuyển ra
khỏi cửa thì việc đầu tiên của các «độc
giả» là xé bỏ những tấm bìa sách quăng xuống đất cho nhẹ, còn giấy in sách
thì các ông chất lên xe xích lô, ba-gác chở về nhà.
Sau khi các «độc giả» giải tán, cô mậu dịch viên chạy ra cửa, thấy đống bìa sách
xé vứt bừa bãi, tung tóe dưới đất bèn cao giọng chửi đổng:
«Đéo mẹ cái lũ ăn cháo đái bát ! Chưa mua thì miệng cứ xoen xoét, chúng
em sẽ giữ lòng lề đường sạch sẽ, vừa mới qua sông đã đấm buồi vào sóng!»
Nhưng cô cũng không phải lo lâu vì
chỉ một thoáng sau là đã có đám nhân viên sở tái chế tới tận nơi thu dọn sạch sẽ.
Họ gom góp đống bìa sách, phân loại
cẩn thận đem về xay thành bột, rồi thồn vào trong các chiếc túi vải dài cỡ gang
tay để chế biến thành «Băng Vệ Sinh».
Bìa sách «Tư Bản Luận» có chất lượng cao, xay thành bột rất mịn, có sức hấp
thụ tốt. Để tăng uy tín cho thương hiệu,
nhà sản xuất đã dùng tiếng Liên xô đặt tên cho loại băng vệ sinh thượng hảo hạng
này là 'BITLONBA', rồi giao tới các cửa hàng cao cấp, để vợ và con gái các ông
lớn trong Bộ Chính Tri Trung Ương Đảng dùng.
Băng vệ sinh làm từ bìa sách «Lê Nin Toàn Tập» chất lượng kém hơn một
chút nên được phân phối cho thành phần «cốt
cán», trung thành với Đảng và nhà nước.
Chẳng hiểu sao bìa sách «Hồ Chí Minh Toàn Tập» thì chất lượng lại
kém đến thế ?!, xay mãi mà vẫn còn xơ, mang vào ngứa ngáy lắm!
Nhưng đàn bà con gái tới kỳ mà
không đeo cũng không xong, dù nhiều khi «ngứa
tới độ gãi đến rách cả ….»
No comments:
Post a Comment