Những câu chuyện ý nghĩa

Những câu chuyện ý nghĩa
Những câu chuyện ý nghĩa

Monday, March 11, 2019

Huyền thoại Sisyphus



Huyền thoại Sisyphus


Các vị thần đã bắt Sisyphus phải chịu hình phạt không ngừng lăn một tảng đá lên tới đỉnh một ngọn núi, để rồi tảng đá lại bị sức nặng của chính nó kéo cho rơi xuống đất. Họ đã nghĩ, cũng với một cái lý, là không có sự trừng phạt nào khốc liệt hơn sự lao động hoài công và vô vọng.


Nếu tin vào lời Homer, Sisyphus chính là kẻ khôn ngoan và hiểu biết nhất trong thế giới loài người. Tuy nhiên, theo một giai thoại khác thì anh ta lại được khoác cho cái nghề mãi lộ. Tôi không thấy hai điều đó có gì tương phản. Người ta có những ý kiến giải thích khác nhau về lý do anh ta bị biến thành kẻ lao lực miệt mài vô vọng trong cõi âm. Đầu tiên, anh ta bị khép tội có tính khinh mạn đối với các vị thần. Anh ta đã đánh cắp những bí mật của họ. Aegina, con gái của Aesopus, bị Jupiter bắt đi mất. Sự mất tích của nàng làm người cha rúng động, và ông đem chuyện đó ra than vãn với Sisyphus. Biết rõ về vụ bắt cóc này, anh ta hứa sẽ nói sự thật với điều kiện Aesopus cung cấp nước cho thành đô Corinth. Cảm tình của anh ta đã nghiêng về phía sự tốt lành của dòng nước hơn là những lưỡi tầm sét từ trời – điều đó đem lại sự trừng phạt cho anh ta ở cõi âm. Homer còn kể thêm với chúng ta là chính Sisyphus đã xích thần chết lại. Diêm Vương Pluto không thể chịu đựng nổi cảnh tượng trống trải im lìm của đế quốc ông ta. Thế là ông ta đã phái thần chiến tranh xuất hiện trên mặt đất, và thần này giải phóng cái chết từ tay người đã hàng phục được nó.

Còn có câu chuyện khác là Sisyphus, trước lúc sắp từ giã cõi đời, đã dại dột muốn thử thách tình yêu của vợ anh ta. Anh ta ra lệnh cho nàng phơi xác mình lộ thiên ngay chính giữa quảng trường công cộng. Thế rồi Sisyphus thức giấc ở cõi âm. Ở đây, giận dữ vì sự vâng lời của vợ mình quá trái ngược với tình cảm con người, anh ta xin được phép của Diêm Vương cho trở về mặt đất để sửa trị cô vợ. Nhưng đến khi anh ta nhìn lại được mặt đất, sung sướng với nước và mặt trời, những tảng đá ấm áp và biển cả, anh ta không muốn phải quay về địa ngục tối tăm nữa. Bao nhiêu lời triệu hồi, bao nhiêu biểu hiện giận dữ, những lời cảnh cáo đều vô hiệu. Anh ta sống thêm nhiều năm trời trước mặt là bờ vịnh cong cong, nước biển lấp lánh và những nụ cười của mặt đất. Cuối cùng phải cần đến một sắc dụ của chư thần. Sứ thần Mercury đến tận nơi, túm lấy cổ áo kẻ trâng tráo, kéo xềnh xệch gã khỏi những niềm vui sướng của mình về lại âm cung, nơi tảng đá của gã đang chờ đợi.

Ta đã nắm bắt được hình ảnh của Sisyphus như người anh hùng phi lý. Những khát vọng của anh ta tạo ra điều đó cũng nhiều như sự hành hạ anh ta phải chịu vậy. Sự khinh mạn các vị thần, nỗi thù ghét đối với cái chết và niềm đam mê cuộc sống đã đem về cho anh ta hình phạt không thể diễn tả nổi trong đó toàn thể sự hiện hữu dốc vào một việc không đạt được gì cả. Đó chính là cái giá phải trả cho những khát vọng trần gian. Chúng ta không được nghe kể gì về Sisyphus ở cõi âm cả. Các huyền thoại được tạo ra để cho trí tưởng tượng thổi sinh khí vào chúng. Với huyền thoại này, người ta chỉ thấy toàn thể nỗ lực của một thân hình gồng lên cố sức nâng tảng đá khổng lồ, cố sức đẩy và lăn nó đi đi lại lại hàng trăm lần trên đường dốc; người ta thấy khuôn mặt rắn đanh lại, má tì chặt vào tảng đá, bờ vai đỡ lấy khối nặng bê bết đất sét, bàn chân chèn thêm vào, sự bắt đầu trở lại với đôi tay trần đưa ra, sự bảo hộ hoàn toàn do sức con người, cậy nhờ vào hai bàn tay đóng vón đầy đất. Đến tận cùng nỗ lực dằng dặc, được đo bằng không gian không có bầu trời và thời gian không có chiều sâu của anh ta, mục tiêu đã đạt đến được. Thế rồi Sisyphus đứng nhìn trong vài khoảnh khắc tảng đá lăn ào xuống về hướng thế giới ở dưới sâu để bắt anh ta lại phải đẩy nó lên lại đỉnh núi. Sau cùng, anh ta đi trở lại xuống dưới mặt đất.

Chính vào lúc trở lại đó, trong khoảng khắc ngừng tay đó, Sisyphus mới lôi cuốn được sự chú ý của tôi. Một khuôn mặt lao lực vất vả sát bên những tảng đá như vậy, chính nó cũng là đá! Tôi nhìn thấy con người đó đi trở xuống bằng những bước chân nặng nề nhưng đều đặn với khổ hình mà anh ta sẽ không bao giờ thấy nó chấm dứt. Giờ khắc đó cũng giống như khoảng trống để thở, cũng chắc chắn sẽ tái diễn đi đi lại lại hệt như sự hành phạt của anh ta, đó chính là giờ khắc của ý thức. Mỗi khoảnh khắc trên chặng đường từ đỉnh cao và từ từ lún dần xuống sào huyệt của các vị thần đó, anh ta đã vượt lên cao hơn số phận mình. Anh ta đã mạnh hơn tảng đá.

Nếu đây là một huyền thoại bi đát, chính là vì người anh hùng của nó ý thức rõ. Thật vậy, nếu niềm hy vọng thành công nâng anh ta lên theo mỗi bước chân, thì còn sự hành phạt ở chỗ nào? Con người lao động ngày nay làm mỗi ngày suốt đời những việc hệt như nhau, và số phận này cũng không kém phi lý hơn chút nào cả. Nhưng nó chỉ thành bi kịch trong những khoảnh khắc hiếm hoi nó có ý thức. Sisyphus, người vô sản của các vị thần, không quyền lực và đầy tính khí nổi loạn, thấu hiểu toàn diện hoàn cảnh khốn cùng của mình: đó chính là điều anh ta nghĩ ngợi đến trong lúc xuống núi. Cái nhìn thấu suốt làm nên sự hành hạ của anh ta lại cũng đồng thời khoác lên cho anh ta vòng hoa chiến thắng. Không có số phận nào không thể vượt qua bằng sự khinh mạn được.

o0o

Nếu chặng đường đi xuống đó có khi diễn ra trong sầu não, nó cũng có thể đi hết trong niềm vui. Từ này không phải quá đáng. Một lần nữa, tôi lại hình dung thấy Sisyphus quay trở lại tảng đá của anh ta, và sự sầu khổ lại khởi đầu. Khi hình ảnh trần gian đeo đẳng quá chặt trong ký ức, khi tiếng gọi của hạnh phúc trở nên quá dai dẳng, sự u sầu dâng lên trong tâm tư con người: đây là chiến thắng của tảng đá, đây chính là tảng đá. Nỗi thương đau vô hạn quả là nặng nề quá sức. Đó là những đêm trên đồi Gethsemane của chúng ta. Nhưng những sự thật đè bẹp con người sẽ tan biến đi sau khi được nhận chân. Cũng như Oedipus, lúc khởi đầu tuân phục số phận mà không hề hay biết. Nhưng từ lúc anh ta phát hiện ra thì bi kịch của anh ta mới thật sự khởi diễn. Tuy nhiên cũng cùng lúc đó, mù loà và tuyệt vọng, anh ta nhận ra điều duy nhất nối kết mình với thế giới là bàn tay mát rượi của một người con gái. Thế rồi một nhận xét lớn lao cất lên: «Dù cho có bấy nhiêu oan trái, tuổi tác từng trải và sự cao quý của tâm hồn ta buộc ta phải kết luận là mọi sự đều tốt đẹp.» Oedipus của Sophocles, cũng hệt như Kirilov của Dostoevsky, đã vạch ra công thức dẫn đến chiến thắng phi lý. Sự khôn ngoan cổ xưa khẳng định cho chủ nghĩa anh hùng hiện đại.

Người ta không thể khám phá cái phi lý khi chưa bị lôi kéo vào việc soạn một cẩm nang cho hạnh phúc. «Thế nào! Bằng con đường hạn hẹp như vậy ư—-?» Dù sao thì cũng chỉ có một thế giới. Hạnh phúc và cái phi lý là hai đứa con của cùng một thế gian. Chúng không thể nào phân chia ra được. Sẽ là một sai lầm khi nói rằng hạnh phúc nhất định sẽ nảy ra từ việc khám phá cái phi lý. Cùng lúc đó, cảm giác về cái phi lý cũng nảy sinh từ trong hạnh phúc. «Ta kết luận rằng mọi sự đều tốt đẹp», Oedipus nói, và nhận xét này thật thiêng liêng. Nó vang vọng trong gió và giới hạn lại vũ trụ của con người. Nó dạy rằng mọi sự không phải, chưa phải, đã được dùng đến cạn kiệt. Nó đuổi khỏi thế giới này một vị thần đã đến trong nó với sự bất mãn và thích thú với những khổ đau vô ích. Nó biến số phận thành một vấn đề của con người, và phải được dàn xếp giữa con người.

Chính trong điều này chứa đựng niềm vui thầm lặng của Sisyphus. Số phận của anh ta thuộc về chính anh ta. Tảng đá thuộc về anh ta, là công vịệc của anh ta, Cũng như vậy, con người phi lý, khi hắn suy tư về sự dày vò của mình, làm im tiếng tất cả thần tượng. Trong vũ trụ bỗng nhiên được đặt trở về trong tĩnh lặng, vô số những tiếng nói nhỏ nhoi của trần gian cất lên. Vô thức, những tiếng gọi bí mật, những mời mọc từ đủ khuôn mặt, chúng là mặt trái và cái giá nhất thiết của chiến thắng. Không có mặt trời nào không có bóng, và hiểu biết về đêm tối là điều thiết yếu. Con người phi lý đáp lời và từ đó về sau, nỗ lực của hắn sẽ không bao giờ ngừng nghỉ. Nếu có cái gì gọi là số phận cá nhân, trên đời này không còn định mạng gì cao hơn nữa, hay ít nhất có một định mạng mà hắn xác định là không tránh khỏi và đáng khinh ghét. Ngoài ra, hắn biết mình là chủ nhân của mọi ngày trong cuộc đời. Vào giây phút mơ hồ khi con người liếc nhìn lại cuộc đời mình sau lưng đó, Sisyphus quay trở về với tảng đá, trong cái xoay đầu nhẹ anh ta chiêm nghiệm lại chuỗi hành động không liên quan với nhau đã trở thành số phận của mình, do chính anh ta tạo ra, tập hơp lại dưới con mắt của ký ức anh ta, và chẳng bao lâu phong bế lại bởi cái chết anh ta. Và như thế, đã được thuyết phục về nguồn gốc hoàn toàn mang tính con người của tất cả những gì thuộc về con người, một người mù hăm hở muốn gặp người biết rằng bóng đêm dài vô hạn, anh ta vẫn tiếp tục bước đi. Tảng đá lại tiếp tục lăn.

Tôi bỏ đi, để lại Sisyphus dưới chân núi! Người ta sẽ luôn luôn tìm thấy lại gánh nặng của mình. Nhưng Sisyphus dạy cho ta một sự chân xác đã có thể phủ nhận các vị thần và nâng những tảng đá lên. Anh ta cũng kết luận mọi sự đều tốt đẹp. Vũ trụ này từ đây không còn có chủ nhân không có vẻ gì là trơ trụi hay vô ích dối với anh ta. Mỗi phân tử của tảng đá, mỗi mảnh khoáng chất trong quả núi đầy bóng đêm tự nó tạo thành một thế giới. Cuộc vật lộn để đạt tới đỉnh cao tự nó đã đủ để lấp đầy trái tim một con người. Ta buộc phải hình dung Sisyphus đang hạnh phúc.

Wednesday, January 16, 2019

Câu chuyện ông già chết cô đơn trong viện dưỡng lão và bài thơ để lại



Câu chuyện ông già
chết cô đơn trong viện dưỡng lão
và bài thơ để lại

Thiện Phong tổng hợp
Ở rất nhiều nơi trên thế giới, khi cha mẹ đến tuổi già, con cái sẽ gửi họ vào bệnh viện hoặc trại dưỡng lão như một cách để hoàn thành trách nhiệm. Thật đáng buồn là thời gian trôi đi thì họ cũng dần bị lãng quên bởi chính những đứa con mình… Câu chuyện xúc động về người đàn ông già chết cô đơn trong viện dưỡng lão dưới đây đã làm thức tỉnh trái tim của hàng triệu người trên thế giới…
Ông Mak Filiser được đưa vào một viện dưỡng lão ở Úc khi đã ở tuổi xế chiều. Ông chẳng có gì trong tay ngoài một cơ thể gầy guộc và làn da nhăn nheo, đen sạm vì sương gió. Ông cũng không có tiền làm «của để dành» lúc cuối đời và con cái ông thì quá bận rộn để thỉnh thoảng có thể ghé thăm ông.
Vợ ông đã sang thế giới bên kia từ nhiều năm trước, bỏ lại ông một mình cô đơn trên cõi đời này. Ông lặng lẽ sống những giây phút cuối đời trong bệnh viện, cùng những người già cô đơn khác và dưới sự chăm sóc của các cô y tá. Ông thường ngồi một mình, lặng nhìn khung cảnh bên ngoài qua song cửa sổ và nhớ về những điều đã qua…
Thời gian cứ thế trôi qua cho đến giây phút ông trút hơi thở cuối cùng… Mọi người vẫn nghĩ ông chẳng thể nào sở hữu thứ gì có giá trị, cho đến khi cô y tá dọn phòng và phát hiện ra một tờ giấy nhàu nát dưới gối… Cô mở ra và phát hiện ra đó là một bài thơ viết tay. Khi đọc những dòng chữ trên tờ giấy cũ ấy, cô y tá đã không cầm được nước mắt… Bài thơ có tên «Cranky Old Man» (tạm dịch là Ông lão gàn dở).

«Ông lão gàn dở
Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?
Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?
Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn
Tính tình thật kỳ quặc với đôi mắt xa xăm
Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng
Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần
Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”
Người luôn mãi bỏ quên… một chiếc giày hay tất?
Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc
Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài
Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?
Nhìn kỹ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu
Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình


Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ
Với anh và với chị, những người yêu thương nhau
Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân
Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực
Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy
Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.
Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình
Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương
Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy
Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu
Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay
Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu
Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về
Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.


Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa
Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi
Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng
Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu
Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn
Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa
Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi
Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh
Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy


Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy
Tôi nhớ những niềm vui… tôi nhớ những nỗi buồn…
Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa
Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi
Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu
Hãy mở mắt và nhìn
Chẳng phải lão già đâu
Hãy lại gần và thấy… một TÔI thật trẻ trung. »
Bài thơ thực sự xúc động này sau đó đã lan truyền khắp nước Úc, có mặt trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh và trở thành một hiện tượng toàn cầu, lan truyền mạnh mẽ trên mạng Internet. Giá trị của bài thơ không phải nằm ở câu chữ «điêu luyện», chau chuốt hay là một tác phẩm nghệ thuật kinh điển, mà nằm ở trái tim chân thành của một người đàn ông sắp về với Chúa nhớ về cuộc đời mình và nhắn nhủ với người ở lại.
Mak đã từng có một tuổi thơ yên bình với cha mẹ, có một người thầm thương trộm nhớ thời niên thiếu. Đến khi trưởng thành, ông xây dựng một tổ ấm hạnh phúc với người bạn đời và những đứa con ngoan. Thời gian trôi đi, khi chúng trưởng thành và rời xa ông, người vợ hiền đã bầu bạn với ông đến khi bà sang thế giới bên kia. Những kỷ niệm giản dị ấy là «vốn liếng» quý giá nhất cho tuổi già cô đơn của Mak. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, tuy sống trong cô đơn nghèo khổ, ông vẫn giữ một trái tim đầy lửa, vẫn muốn sống hết mình với cuộc đời.
Đời người tuy ngắn ngủi nhưng ai cũng có thể làm nó trở nên ý nghĩa nếu biết sống hết mình và trân trọng những điều giản dị. Từ lúc sinh ra, trưởng thành cho đến khi kết hôn và xây dựng gia đình, Mak cũng giống như bao người bình thường khác. Nhưng khác với sự bi quan thường thấy của tuổi già, Mak có một trái tim bỏng cháy. Ẩn sau dáng vẻ già nua, khắc khổ, người đàn ông này là cả một «kho báu» tâm hồn vô giá.
Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi hãy cố gắng ở bên cha mẹ mình và chăm sóc họ khi còn có thể. Hãy quan tâm tới cảm xúc của cha mẹ thay vì bị cuốn đi bởi cuộc sống bề bộn, vì rất có thể một ngày bạn muốn nói lời yêu thương với họ thì đã quá muộn…
Thiện Phong tổng hợp
Nguồn: daikynguyenvn

Monday, January 14, 2019

Câu chuyện: Thượng Đế ở đâu?



Câu chuyện:
Thượng Đế ở đâu?


11:50, 08 Tháng Một 2019 bởi TÂM ĐAN


Chú ơi, ở đây có bán Thượng Đế không?

Người chủ cửa hàng trợn mắt quát:
Đi chỗ khác chơi, con nít quỷ…

Cậu bé Bonnie trạc 5, 6 tuổi, đi khắp các cửa hàng để tìm mua Thượng Đế trong nhiều tiếng đồng hồ, nhưng đều bị những người lớn quát mắng và đuổi đi…

Đến một cửa hàng thứ 29, cậu bé cũng hỏi người bán hàng câu hỏi đó. Lần này Bonnie được ông chủ 60 tuổi, gương mặt hiền lành, ân cần lắng nghe và hỏi han:
Con muốn mua Thượng Đế thiệt sao? Nhưng nói cho ông biết là con mua để làm gì?

Cậu bé chảy nước mắt, trả lời:
Dạ, Chú Rupp của con bị tai nạn, đang hôn mê sắp chết trong bệnh viện, mà bác sỹ nói «Chỉ có Thượng Đế mới có thể cứu được chú», nên… con đi tìm mua Thượng Đế về để cứu chú của con.
Ba mẹ con đâu? Ông lão chau mày hỏi.
Dạ, ba mẹ con chết hết rồi, con chỉ có chú Rupp thôi.
Người đàn ông dừng lại trong cảm xúc và hiểu vấn đề, ông chùn lòng suy tư… rồi hỏi tiếp:
Con sẽ mua Thượng Đế bằng cái gì?
Dạ, con chỉ có 1 đô la thôi… Bonnie thút thít, lo sợ.


Ông chủ gật gù, suy nghĩ chút rồi ông cầm lấy 1 đô la của cậu bé đi vào trong.

Chút sau ông bước trở ra với một lọ nước trên tay có dán dòng chữ «Nụ hôn của Thượng Đế» và đưa cho Bonnie.
May mắn là giá của Thượng Đế cũng chỉ có 1 đô la. Con mang chai nước này về cho chú uống. Ông hy vọng chú Rupp của con sớm hết bịnh.
Dạ, con cám ơn ông.

Thằng bé cầm chai nước chạy nhanh ra khỏi cửa tiệm. Ông chủ nhìn theo, đôi mắt ông đỏ hoe…

Bonnie chạy nhanh vô phòng bệnh của bệnh viện, mừng rỡ nói:
Chú Rupp ơi con mang Thượng Đế về cho chú nè…

Mấy ngày sau, một nhóm bác sỹ chuyên khoa trình độ cao đã đến bệnh viện. Họ đã sử dụng kỹ thuật tiên tiến nhất để điều trị cho chú Rupp…

Sau nhiều tuần điều trị, điều kỳ diệu đã xãy ra. Chú Rupp của Bonnie đã hồi phục hoàn toàn… Khi biết được tổng số tiền viện phí trên hóa đơn, chú Rupp gần như ngất xỉu… Nhưng phía bệnh viện đã nói với chú rằng:
Anh đừng lo vì đã có một người đến thanh toán tất cả viện phí cho anh rồi. Ông ấy là một tỷ phú về hưu và mở cửa hàng tạp hóa bán cho vui qua ngày… Nhóm chuyên gia y học cũng do ông bỏ ra một số tiền lớn tiền để thuê đến đây trị bịnh cho anh đó…




Chú Rupp cảm động rơi nước mắt…

Bonnie dẫn chú Rupp đến gặp người đàn ông để tạ ơn thì biết ông đã đóng cửa tiệm và đi xa…

Thời gian sau, chú Rupp nhận được một lá thư ở nước ngoài gửi về từ người ân nhân đó…
«Anh Rupp, anh thật may mắn có đứa cháu trai Bonnie. Vì muốn cứu anh, cháu đã cầm 1 đô la đi khắp nơi để tìm mua Thượng Đế… Anh hãy cám ơn Thượng Đế, vì chính Thượng Đế đã cứu tính mạng của anh…»

Đọc xong, chú Rupp cúi mặt khóc, những giọt nước mắt như thay lời cảm tạ…


Nhiều năm sau, cậu bé Bonnie lớn lên và trở thành bác sỹ.

Nhớ về câu chuyện năm xưa, Bonnie quyết tâm sống đẹp và giúp tất cả mọi người với những gì anh có thể cũng để thay lời tạ ơn đến Thương Đế và người ân nhân đó, người đã gieo vào lòng anh một đức tin về cái tốt, cái đẹp, đức tin vào Thượng Đế…


Tình yêu và lòng bao dung của Thượng Đế hiện diện trong lòng người là chân lý vĩnh hằng…
Sưu tầm

Wednesday, December 26, 2018

Chuyện con lừa ngu ngốc


Chuyện con lừa ngu ngốc


Nguồn: Internet

Ở đời phải biết mình là ai, đừng quá ảo tưởng để rồi thất bại cay đắng!

Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người chính là không nhận thức được giá trị của bản thân để rồi suốt đời theo đuổi những ước vọng xa rời, phi thực tế và cuối cùng nhận lấy kết cục thảm hại.

Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới xung quanh. Mỗi ngày ta đều soi gương, nhưng khi soi gương, có ai từng hỏi bản thân mình xem liệu bạn đã nhận thức được chính mình chưa? Hãy cùng đọc và ngẫm câu chuyện về chú lừa dưới đây.

Một ngôi chùa trên núi có nuôi một chú lừa, mỗi ngày lừa đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc. Thời gian lâu dần, lừa bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị với cái cối xay. Mỗi ngày nó đều suy nghĩ: “Nếu như có thể ra ngoài xem xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”.

Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa xuống núi để chở hàng, trong lòng lừa hứng khởi mãi không thôi. Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ ở hai bên đường cung kính bái lạy.

Lúc đầu, lừa không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa bất giác tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.

Về đến chùa, lừa cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi. Lừa vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đang đánh trống khua chiêng đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ.

Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp. Lừa vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn.

 Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều cúp rạp xuống lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta”, nói xong liền tắt thở.

Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

Trong thực tế cuộc sống cũng vậy, nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn, chứ không phải chính bản thân bạn, nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.

Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.

Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại hoang tưởng cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ. Có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa?

Giá trị một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ vật chất hay danh vọng bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.

Chính vì vậy, điều quan trọng nhất trong cuộc sống là chúng ta phải nhận thức được bản thân mình là ai và giá trị của mình ở đâu. Đừng nên quá ảo tưởng để rồi nhận lấy kết cục thảm thương như chú lừa trong câu chuyện trên!

Tuesday, December 18, 2018

Cái Tâm của con người



Cái Tâm của con người

Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động thấp kém. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.
Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm. Không ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Ðặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.
- Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ tìm cách kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Ðúng là người nhà quê.  Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩu môi và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.
- Xin chào… xin…
Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Ði đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: «Xin mọi người giúp đỡ cho tôi.»
Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản.
«Mình đâu phải là thằng ăn trộm mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?» Người phụ nữ xót xa nghĩ.
Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Ðúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh.
Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói:
- Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?
Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:
- Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?
Người phụ nữ gật đầu.
- Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?
Sau khi nghe g người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.
- Chị cầm lấy đi. Tôi… tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.
Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng «Cám ơn».
Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:
- Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.
- Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Số tiền em vừa đưa cho chị chỉ có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!
Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé. Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu.
Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:
- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?
Chàng trai lắc đầu:
- Không, chị ạ.
Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói: – Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát.
Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:
- Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi.

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Ðể đi tìm một người trợ lý đáng tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.
Chị nói rằng: «Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó. Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái ‘tâm’. Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống thì mới có cái ‘tâm’ trong công việc được. Ðấy là thứ mà công ty tôi cần».
***
Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất yếu của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế mà điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ ‘tâm’ của mình cho mọi người xung quanh.
Ðây là một câu chuyện hoàn toàn có thật mà tôi đã nghe được từ giám đốc của tôi.


Wednesday, December 12, 2018

Hiệu ứng Domino



Hiệu ứng Domino

By Zoey Hoa
December 12, 2018

Thay đổi một hành vi bất kỳ có thể sẽ dẫn tới một chuỗi phản ứng khác

Trong một hiệu ứng Domino, một lực đẩy vừa đủ sẽ làm cho quân cờ Domino đầu tiên ngã, và những quân cờ tiếp theo cũng sẽ ngã theo

Ảnh Pinterest

Cuối tuần, tôi có hẹn Ðỗ Lan đi uống cà phê. Lâu rồi chúng tôi không gặp nhau, cô bạn vẫn xinh đẹp như ngày nào. Tính đến thời điểm hiện tại, trong nhóm, cô ấy là người có cuộc sống tốt nhất.Kết hôn với một anh chàng kiến trúc sư giỏi, Lan gần như chẳng thiếu thốn gì. Lâm Phi, chồng cô, là một người hết mực yêu vợ. Lan sinh cho Phi một cô bé gái xinh đẹp như Lan và thông minh như Phi. Lan có những thứ mà mọi phụ nữ đều ao ước.

Ngồi trò chuyện, chúng tôi cùng lướt Facebook, vô tình thấy ảnh của Ngô Vương hiện lên từ một người bạn chung. Trông anh có phần già đi ít nhiều.

– Dạo trước nghe nói anh ấy thua cá độ đá banh một khoản lớn. Lúc sau tưởng gỡ được, ai ngờ cũng thua sạch. Giờ đang nợ nần chồng chất, nghe nói còn nhậu nhẹt đêm ngày. Lan kể lại như nắm rất rõ tình hình của Vương, với đôi mắt đượm buồn. Phải rồi, làm sao mà không buồn, «tình cũ» mà!

– Chịu thôi, vướng vào con ma cờ bạc thì làm sao thoát ra được. Nếu lúc trước cậu không gặp Phi thì bây giờ cũng khổ theo rồi.

– Cậu có biết số phận của tớ đã thay đổi qua một ly cà phê không?  Cầm ly Espresso trên tay, Lan hỏi tôi. Gương mặt cô, nụ cười đó, không biết là xuất phát từ niềm vui hay nỗi buồn.

Những hướng đi khác nhau sẽ tạo nên những hành động khác nhau. Ảnh Zoey Hoa/TRẺ

Qua lời kể, tôi mường tượng ra sự việc của 8 năm về trước…

Ngày hôm đó, Lan lái xe đi làm như thường lệ. Chuông điện thoại vang lên, bà trưởng phòng gọi nhờ cô ghé mua một ly cà phê take away. Lan vòng xe rẽ vào con hẻm, cô đã quá ngán về việc sai vặt của mụ ta. Ðường Sài Gòn mới sáng sớm mà đã đông xe. Không biết có phải do đang mất tập trung, Lan không nhìn thấy chiếc xe từ trong một con hẻm khác đang lao ra….

5 phút trước khi xảy ra tai nạn:

Hôm nay là ngày đấu thầu quan trọng, vậy mà Hải Phong lại quên trước quên sau. Nếu không nhờ Phi nhắc thì chốc nữa không có mẫu vật liệu trình cho chủ đầu tư rồi. Ðang gấp, Phong tăng tốc độ lao từ trong hẻm ra…

Hai ngày trước tai nạn, khi đang ngồi làm việc thì chuông báo tin nhắn từ điện thoại của Lan vang lên, là Vương, người yêu của cô:

– Anh phải đi công tác đột ngột 2 tháng, cộng sự của anh đột nhiên ngã bệnh, em tự lo cho mình nhé.

Sau khi xuất viện, Lan nhận được lời đề nghị ăn trưa tạ lỗi từ Phong, người đã gây ra tai nạn cho cô. Ngoài việc tông vào Lan ra thì tính ra Phong cũng tử tế, trả hết mọi viện phí và mời Lan đi ăn trưa. Cứ nghĩ đó chỉ là một buổi đi ăn trưa thông thường từ một lời đề nghị xin lỗi chân thành, Lan nào ngờ cô đã gặp một người bạn đồng nghiệp của Phong trong buổi ăn trưa, Lâm Phi. Lan và Phi quá hợp gu trong nhiều chủ đề. Dần dà, cả hai trở thành đôi bạn thân. Phi cũng là người đã ở bên cạnh an ủi Lan khi cô bị Vương thờ ơ lạnh nhạt. Duyên phận đến, cô và Phi thành một đôi.

Nào hãy cùng xem lại toàn bộ câu chuyện.

Nếu như ngày hôm đó, bà trưởng phòng không nhờ Lan mua cà phê thì cô ấy sẽ không rẽ vào con đường tắt. Nếu không rẽ, cô ấy sẽ không va phải Phong. Nếu không xảy ra tai nạn, Lan sẽ không phải nhập viện và trong hoàn cảnh một thân một mình, Lan mới hiểu được tình cảm thực sự của người yêu đã không dành cho cô. Và cũng không ngờ rằng sẽ gặp bạn thân của Phong là Phi, cũng là chồng cô bây giờ.

Ngày hôm nay bạn đi ra đường, cùng là một đoạn đường đến nơi làm việc, nhưng rẽ trái hay rẽ phải sẽ cho bạn 2 hướng đi khác nhau
Ảnh: Zoey Hoa/TRẺ

Trong một hiệu ứng Domino, một lực đẩy vừa đủ sẽ làm cho quân cờ Domino đầu tiên ngã, và những quân cờ tiếp theo cũng sẽ ngã theo. Lực tác động lên quân cờ Domino đầu tiên dù nhỏ nhưng sức lan toả của nó có thể làm phá huỷ toàn bộ bàn cờ Domino. Quân cờ Domino đầu tiên và quân cờ Domino cuối cùng những tưởng không có sự liên kết với nhau nhưng do những quân cờ ở giữa hai quân cờ này được xếp liên tiếp, tạo thành một phản ứng dây chuyền.

Vậy thì trong trường hợp này, trưởng phòng của Lan có phải là quân cờ Domino đầu tiên, còn Phi là quân Domino cuối cùng bị tác động qua hàng loạt sự việc đã diễn ra trước đó?

Khoan đã… Ở một khía cạnh khác, trong trường hợp của Vương. Nếu cộng sự của anh ta không đột nhiên ngã bệnh, thì anh sẽ không phải đi công tác đột ngột. Nếu anh không đi công tác, thì cho dù có gặp tai nạn, chưa chắc Phong và Phi có thể tiếp cận được Lan.

Vậy còn Phong thì sao? Nếu anh không quên mang mẫu vật liệu thì cũng sẽ không chạy vào con đường mà Lan sẽ rẽ vào. Thế thì, nhìn ở một góc độ xa hơn, trưởng phòng của Lan, hay Vương, hay Phong mới là quân cờ Domino đầu tiên?

Ở thời điểm xảy ra tai nạn, Lan đã từng nghĩ rằng mình kém may mắn nên mới bị tai nạn. Nhiều năm qua đi, có lẽ bây giờ cô bạn đã nghĩ khác.

Ðến đây, khi nhìn lại toàn bộ bức tranh của sự việc. Ta có thể thấy, bằng cách này hay cách khác, tất cả con người khi tồn tại đều sẽ có những liên kết với nhau. Mỗi một người chúng ta là một quân cờ Domino, một người ngã, người kia sẽ ngã theo. Hay nói cách khác, sự việc của một người gây ra, sẽ có sức ảnh hưởng lớn nhỏ đến những người xung quanh. Ngày hôm nay bạn đi ra đường, cùng là một đoạn đường đến nơi làm việc, nhưng rẽ trái hay rẽ phải sẽ cho bạn 2 hướng đi khác nhau. Những hướng đi khác nhau sẽ cho ra những hành động khác nhau. Hành động khác sẽ dẫn đến kết quả khác. Trong một khắc, việc lựa chọn đâu là ngã rẽ ngày hôm nay có thể sẽ là quân cờ Domino đầu tiên chuẩn bị cho hàng loạt những phản ứng dây chuyền hay nói cách khác đó là quyết định thay đổi cuộc đời bạn.

Tuy nhiên, theo giáo sư BJ Fogg đến từ Ðại học Stanford: «Bạn không bao giờ có thể thay đổi chỉ một hành vi. Tất cả các hành vi của chúng ta đều được liên kết với nhau, thế nên, khi thay đổi một hành vi thì các hành vi khác cũng sẽ được thay đổi».

Chọn để sống một cuộc đời vinh quang của người bản lĩnh hay một cuộc đời thảm hại của kẻ thất bại, sẽ bắt nguồn từ hành động của chính bạn trong ngày hôm nay! Ảnh: Zoey Hoa/TRẺ

Hiệu ứng Domino không phải kết quả của một hành động đơn lẻ mà là kết quả của nhiều hành động trong một quá trình. Nhiều hành động trong phản ứng dây chuyền của hiệu ứng Domino có thể xuất phát từ một nhân tố hay nhiều nhân tố. Dễ hiểu hơn, hiệu ứng Domino không chỉ là việc ảnh hưởng từ một nhân tố lên một đám đông, mà nó còn là sự ảnh hưởng lên chính bản thân của nhân tố đó. Thay đổi một hành vi bất kỳ có thể dẫn tới một chuỗi phản ứng khác. Tôi thay đổi một chế độ ăn uống healthy chỉ trong một ngày sẽ không làm cho cơ thể tôi khoẻ mạnh ngay tức khắc. Mà đó là một quá trình, tôi phải ăn chế độ healthy đó từ ngày này sang ngày khác, cộng với lối sống lành mạnh, đi ngủ đúng giờ, không sử dụng các chất kích thích,… và nhiều sự việc khác cộng lại. Thì khi đó, mỗi một hành động và thói quen của tôi sẽ là một quân cờ Domino.

Câu chuyện của Lan hay chế độ ăn healthy chỉ là những ví dụ nhỏ cho khái niệm Domino trong cuộc sống. Bằng cách này hay cách khác, chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng bởi tác động của người khác hay tác động của chúng ta lên chính bản thân mình. Nhưng đừng để điều đó trở thành tác động xấu và dẫn đến những hành động tiêu cực. Những cạm bẫy trong cuộc đời ta khó mà tránh khỏi, nhưng việc phản ứng với những điều đó sẽ là quyết định cho chính cuộc đời ta.

Người bản lĩnh thì xem khó khăn là thử thách, lấy làm bàn đạp để tiến lên. Kẻ hèn nhát và kém cỏi thì xem đó là lý do để bào chữa cho sự thất bại của mình.

Vậy thì: chọn để sống một cuộc đời vinh quang của người bản lĩnh hay một cuộc đời thảm hại của kẻ thất bại, sẽ bắt nguồn từ hành động của chính bạn trong ngày hôm nay!

ZH
THÔNG TIN THÊM
(theo Wikipedia.org)

Hiệu ứng Domino còn được biết qua chiến tranh. Thuật ngữ «thuyết domino» (domino theory) lần đầu tiên xuất hiện dưới thời của Tổng thống Dwight D. Eisenhower để chỉ về nguy cơ phát triển của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Dương mà trọng tâm là tại Miền Nam Việt Nam, theo đó: nếu Hoa Kỳ không can thiệp để những người cộng sản «chiếm cứ» miền Nam Việt Nam thì đó sẽ là quân bài Domino chìa khóa làm cho Lào, Campuchia, Thái Lan, Miến Điện «sụp đổ vào tay cộng sản» và sẽ tạo lợi thế lớn cho các phong trào cộng sản tại châu Á đe dọa các khu vực sống còn còn lại của «thế giới tự do». Thuyết được đặt tên theo hiệu ứng Domino với hình ảnh quân cờ đầu tiên đổ khiến các quân cờ kế tiếp sẽ đổ và phá hủy toàn bộ trạng thái ban đầu của hệ quân cờ. Do đó, theo hệ quả của thuyết Domino, Hoa Kỳ tự thấy cần phải giúp đỡ các đồng minh chặn đứng chủ nghĩa cộng sản tại Miền Nam Việt Nam và Đông Dương. Đó là tiền đề để giải thích cho sự can thiệp ngày càng sâu của Hoa Kỳ vào Chiến tranh Đông Dương và Chiến tranh Việt Nam và sau này dẫn đến sự tham chiến trực tiếp của Quân đội Hoa Kỳ tại chiến trường Đông Dương.